闻杜鹃二首

唐代 雍陶
碧竿微露月玲珑,谢豹伤心独叫风。 高处已应闻滴血,山榴一夜几枝红。 蜀客春城闻蜀鸟,思归声引未归心。 却知夜夜愁相似,尔正啼时我正吟。
gān 竿 wēi yuè líng lóng   xiè bào shāng xīn jiào fēng
gāo chù yīng wén xuè   shān liú zhī hóng
shǔ chūn chéng wén shǔ niǎo   guī shēng yǐn wèi guī xīn
què zhī chóu xiāng   ěr zhèng shí zhèng yín