闻丹丘子于城北营石门幽居中有高凤遗迹仆离群…以寄之

唐代 李白
春华沧江月,秋色碧海云。离居盈寒暑,对此长思君。 思君楚水南,望君淮山北。梦魂虽飞来,会面不可得。 畴昔在嵩阳,同衾卧羲皇。绿萝笑簪绂,丹壑贱岩廊。 晚途各分析,乘兴任所适。仆在雁门关,君为峨眉客。 心悬万里外,影滞两乡隔。长剑复归来,相逢洛阳陌。 陌上何喧喧,都令心意烦。迷津觉路失,托势随风翻。 以兹谢朝列,长啸归故园。故园恣闲逸,求古散缥帙。 久欲入名山,婚娶殊未毕。人生信多故,世事岂惟一。 念此忧如焚,怅然若有失。闻君卧石门,宿昔契弥敦。 方从桂树隐,不羡桃花源。高风起遐旷,幽人迹复存。 松风清瑶瑟,溪月湛芳樽。安居偶佳赏,丹心期此论。
chūn huā cāng jiāng yuè   qiū hǎi yún yíng hán shǔ   duì cháng jūn
jūn chǔ shuǐ nán   wàng jūn huái shān běi mèng hún suī fēi lái   huì miàn
chóu zài sōng yáng   tóng qīn huáng 绿 luó xiào zān   dān jiàn yán láng
wǎn fēn   chéng xìng rèn suǒ shì zài yàn mén guān   jūn wèi é méi
xīn xuán wàn wài   yǐng zhì liǎng xiāng cháng jiàn guī lái   xiāng féng luò yáng
shàng xuān xuān   dōu lìng xīn fán jīn jué shī   tuō shì suí fēng fān
xiè cháo liè   cháng xiào guī yuán yuán xián   qiú sàn piǎo zhì
jiǔ míng shān   hūn shū wèi rén shēng xìn duō   shì shì wéi
niàn yōu fén   chàng rán ruò yǒu shī wén jūn shí mén   宿 dūn
fāng cóng guì shù yǐn   xiàn táo huā yuán gāo fēng xiá kuàng   yōu rén cún
sōng fēng qīng yáo   yuè zhàn fāng zūn ān ǒu jiā shǎng   dān xīn lùn