问晁伯宇疾二首 其二

宋代 吕本中
取骥伏盐车,更欲絷其足。于物未有害,罚汝则已酷。 晁子江海士,老去自窘束。平生万卷书,岂止十年读。 随身几箱箧,一一手自录。初无解衣赠,未免操戈逐。 仲也抱瑚琏,幼亦好奇服。西堂老弘微,与子同轨躅。 过门有江谢,共语喧破屋。弃官吾已懒,覆种子未孰。 逢人强应接,遇事多诟辱。何时把锄头,得止季路宿。
yán chē   gèng zhí wèi yǒu hài      
cháo zi jiāng hǎi shì   lǎo jiǒng shù píng shēng wàn juàn shū   zhǐ shí nián    
suí shēn xiāng qiè   shǒu chū jiě zèng wèi   miǎn cāo zhú    
zhòng bào liǎn   yòu hào táng 西 lǎo hóng wēi   zi tóng guǐ zhú    
guò mén yǒu jiāng xiè   gòng xuān guān lǎn   zhǒng zi wèi shú    
féng rén qiáng yìng jiē   shì duō gòu shí chú tou   zhǐ   宿