文笔山房为延平郡造士朱员赋

明代 王恭
文笔山深隔翠微,清晖迢递映书闱。门临绝涧逢人少,帘捲孤峰见雁飞。 四壁泉声喧午梦,半檐藤影落秋衣。镡津自昔多才俊,词翰如君世所稀。
wén shān shēn cuì wēi   qīng huī tiáo yìng shū wéi mén lín jué jiàn féng rén shǎo lián   juǎn fēng jiàn yàn fēi    
quán shēng xuān mèng   bàn yán téng yǐng luò qiū chán jīn duō cái jùn   hàn jūn shì suǒ