宋代 李纲
江风萧萧江水清,飞蚊扑扑何处生。驼肩豹脚嘴如铁,天使咂食同蝇虻。 先生暑困汗翻雨,僮仆摇扇疲屡更。乘虚投隙肆毒吻,鼓翅舞足何其轻。 须臾含桃变柳絮,坐使饥腹成膨脝。舍身施汝岂吾惜,逼耳最恶声娇狞。 有时缘拊于吾指,罪虽应尔心则矜。露华清泚自可饮,戒汝慎勿贪芳腥。
jiāng fēng xiāo xiāo jiāng shuǐ qīng   fēi wén chǔ shēng tuó jiān bào jiǎo zuǐ tiě tiān   shǐ 使 shí tóng yíng méng    
xiān sheng shǔ kùn hàn fān   tóng yáo shàn gèng chéng tóu wěn   chì qīng    
hán táo biàn liǔ   zuò shǐ 使 chéng péng hēng shě shēn shī   ěr zuì è shēng jiāo níng    
yǒu shí yuán zhǐ   zuì suī yīng ěr xīn jīn huá qīng yǐn jiè   shèn tān fāng xīng