为郑可久题漫士画

明代 王恭
龙门画史多神墨,纷纷见者谁能识。自从走马入鸾坡,片纸人间求不得。 高堂素壁洒林泉,王屋嵩丘远岫连。对榻长飞洞庭雨,开檐欲放苍梧烟。 玉融才子中林士,脱落尘机爱山水。想是龙门大醉时,挥霍含毫为君起。 猿鹤山中那可招,暂时看画忆渔樵。长安莫道终南近,自古云林远市朝。
lóng mén huà shǐ duō shén   fēn fēn jiàn zhě shuí néng shí cóng zǒu luán piàn   zhǐ rén jiān qiú    
gāo táng lín quán   wáng sōng qiū yuǎn xiù lián duì zhǎng fēi dòng tíng kāi   yán fàng cāng yān    
róng cái zhōng lín shì   tuō luò chén ài shān shuǐ xiǎng shì lóng mén zuì shí huī   huò hán háo wèi jūn    
yuán shān zhōng zhāo   zàn shí kàn huà qiáo cháng ān dào zhōng nán jìn   yún lín yuǎn shì cháo