為鄭可久題漫士畫

明代 王恭
龍門畫史多神墨,紛紛見者誰能識。自從走馬入鸞坡,片紙人間求不得。 高堂素壁灑林泉,王屋嵩丘遠岫連。對榻長飛洞庭雨,開檐欲放蒼梧煙。 玉融才子中林士,脫落塵機愛山水。想是龍門大醉時,揮霍含毫為君起。 猿鶴山中那可招,暫時看畫憶漁樵。長安莫道終南近,自古雲林遠市朝。
lóng mén huà shǐ duō shén   fēn fēn jiàn zhě shuí néng shí cóng zǒu luán piàn   zhǐ rén jiān qiú    
gāo táng lín quán   wáng sōng qiū yuǎn xiù lián duì zhǎng fēi dòng tíng kāi   yán fàng cāng yān    
róng cái zhōng lín shì   tuō luò chén ài shān shuǐ xiǎng shì lóng mén zuì shí huī   huò hán háo wèi jūn    
yuán shān zhōng zhāo   zàn shí kàn huà qiáo cháng ān dào zhōng nán jìn   yún lín yuǎn shì cháo