为张邦英题钱舜举折枝梅花

明代 龚敩
西湖美人风韵奇,玉为资质冰为肌。江梅向暖开南枝,美人与之同襟期。 月香水影有妙句,横斜浮动无人知。世间凡卉不敢并,香名万古芳菲菲。 罗浮美人亦大好,笑靥盈盈破春早。明日萧条客梦醒,参横月落春光老。 怊怅松林不见人,多情翠羽空相恼。繁花乱插满头归,芳心寂寞忧心捣。 吴兴美人真可人,兴来亦写梅花真。奇奇怪怪发天趣,斯须幻出江南春。 疏花绰约有生意,鲛绡半幅无纤尘。固知佳画不易得,百年谁复藏其珍。 朝云不入梨花梦,铃阁无声画屏冻。淑态偏嫌夜雪欺,幽风不许春风动。 意态娉婷富贵羞,精魂冷落清寒共。时揩病目一摩挲,万紫千红竟何用。 山阴古多图与书,张郎自是山阴癯。平生爱画入骨髓,得此寘之座右隅。 我生亦有画梅癖,对此不觉形神俱。含丹吮墨我不如,还君此画长嗟吁。
西 měi rén fēng yùn   wèi zhì bīng wèi jiāng méi xiàng nuǎn kāi nán zhī měi   rén zhī tóng jīn    
yuè xiāng shuǐ yǐng yǒu miào   héng xié dòng rén zhī shì jiān fán huì gǎn bìng xiāng   míng wàn fāng fēi fēi    
luó měi rén hǎo   xiào yíng yíng chūn zǎo míng xiāo tiáo mèng xǐng shēn   héng yuè luò chūn guāng lǎo    
chāo chàng sōng lín jiàn rén   duō qíng cuì kōng xiāng nǎo fán huā luàn chā mǎn tóu guī fāng   xīn yōu xīn dǎo    
xīng měi rén zhēn rén   xīng lái xiě méi huā zhēn guài guài tiān   huàn chū jiāng nán chūn    
shū huā chuò yuē yǒu shēng   jiāo xiāo bàn xiān chén zhī jiā huà bǎi   nián shuí cáng zhēn    
zhāo yún huā mèng   líng shēng huà píng dòng shū tài piān xián xuě yōu   fēng chūn fēng dòng    
tài pīng tíng guì xiū   jīng hún lěng luò qīng hán gòng shí kāi bìng wàn   qiān hóng jìng yòng    
shān yīn duō shū   zhāng láng shì shān yīn píng shēng ài huà suǐ   zhì zhī zuò yòu    
shēng yǒu huà méi   duì jué xíng shén hán dān shǔn hái   jūn huà zhǎng jiē