為張邦英題錢舜舉折枝梅花

明代 龔斆
西湖美人風韻奇,玉為資質冰為肌。江梅向暖開南枝,美人與之同襟期。 月香水影有妙句,橫斜浮動無人知。世間凡卉不敢並,香名萬古芳菲菲。 羅浮美人亦大好,笑靨盈盈破春早。明日蕭條客夢醒,參橫月落春光老。 怊悵松林不見人,多情翠羽空相惱。繁花亂插滿頭歸,芳心寂寞憂心搗。 吳興美人真可人,興來亦寫梅花真。奇奇怪怪發天趣,斯須幻出江南春。 疏花綽約有生意,鮫綃半幅無纖塵。固知佳畫不易得,百年誰復藏其珍。 朝雲不入梨花夢,鈴閣無聲畫屏凍。淑態偏嫌夜雪欺,幽風不許春風動。 意態娉婷富貴羞,精魂冷落清寒共。時揩病目一摩挲,萬紫千紅竟何用。 山陰古多圖與書,張郎自是山陰癯。平生愛畫入骨髓,得此寘之座右隅。 我生亦有畫梅癖,對此不覺形神俱。含丹吮墨我不如,還君此畫長嗟吁。
西 měi rén fēng yùn   wèi zhì bīng wèi jiāng méi xiàng nuǎn kāi nán zhī měi   rén zhī tóng jīn    
yuè xiāng shuǐ yǐng yǒu miào   héng xié dòng rén zhī shì jiān fán huì gǎn bìng xiāng   míng wàn fāng fēi fēi    
luó měi rén hǎo   xiào yíng yíng chūn zǎo míng xiāo tiáo mèng xǐng shēn   héng yuè luò chūn guāng lǎo    
chāo chàng sōng lín jiàn rén   duō qíng cuì kōng xiāng nǎo fán huā luàn chā mǎn tóu 滿 guī fāng   xīn yōu xīn dǎo    
xīng měi rén zhēn rén   xīng lái xiě méi huā zhēn guài guài tiān   huàn chū jiāng nán chūn    
shū huā chuò yuē yǒu shēng   jiāo xiāo bàn xiān chén zhī jiā huà bǎi   nián shuí cáng zhēn    
zhāo yún huā mèng   líng shēng huà píng dòng shū tài piān xián xuě yōu   fēng chūn fēng dòng    
tài pīng tíng guì xiū   jīng hún lěng luò qīng hán gòng shí kāi bìng wàn   qiān hóng jìng yòng    
shān yīn duō shū   zhāng láng shì shān yīn píng shēng ài huà suǐ   zhì zhī zuò yòu    
shēng yǒu huà méi   duì jué xíng shén hán dān shǔn hái   jūn huà zhǎng jiē