微雨午寝梦憩道傍驿舍若在秦蜀间慨然有赋

宋代 陆游
吴中秋晚雨冥冥,自笑闲愁又尔馨。 身世已归南北陌,梦魂犹寄短长亭。 浊醪可酿樽余绿,明镜无情鬓失青。 赖有钓船堪送老,一汀鸥鹭共忘形。
zhōng qiū wǎn míng míng   xiào xián chóu yòu ěr xīn  
shēn shì guī nán běi   mèng hún yóu duǎn cháng tíng  
zhuó láo niàng zūn 绿   míng jìng qíng bìn shī qīng  
lài yǒu diào chuán kān sòng lǎo   tīng ōu gòng wàng xíng