为越公重题旧作山水图
此画寄松院,墨涩笔潦草。别来三十年,衲子尚能保。
开卷漫发笑,可感仍交抱。正如故友明,卒见含欣悼。
人生非金石,年华岂常好。白发不奈事,先此青山老。
当更三十年,与物论寿考。题诗报青山,彼此托玄造。
cǐ
此
huà
画
jì
寄
sōng
松
yuàn
院
,
mò
墨
sè
涩
bǐ
笔
liáo
潦
cǎo
草
bié
。
lái
别
sān
来
shí
三
nián
十
nà
年
,
zi
衲
shàng
子
néng
尚
bǎo
能
保
。
kāi
开
juàn
卷
màn
漫
fā
发
xiào
笑
,
kě
可
gǎn
感
réng
仍
jiāo
交
bào
抱
zhèng
。
rú
正
gù
如
yǒu
故
míng
友
zú
明
,
jiàn
卒
hán
见
xīn
含
dào
欣
悼
。
rén
人
shēng
生
fēi
非
jīn
金
shí
石
,
nián
年
huá
华
qǐ
岂
cháng
常
hǎo
好
bái
。
fà
白
bù
发
nài
不
shì
奈
xiān
事
,
cǐ
先
qīng
此
shān
青
lǎo
山
老
。
dāng
当
gèng
更
sān
三
shí
十
nián
年
,
yǔ
与
wù
物
lùn
论
shòu
寿
kǎo
考
tí
。
shī
题
bào
诗
qīng
报
shān
青
bǐ
山
,
cǐ
彼
tuō
此
xuán
托
zào
玄
造
。