微雨

宋代 洪迈
端居身百忧,况乃贫病俱。 天公颇相爱,相爱雨我蔬。 药区晓晴新,日薄生意苏。 卫生固未必,一饱行可图。 故园天一涯,茆荆谁为锄。 峥嵘岁云晚,此念当何如。
duān shēn bǎi yōu   kuàng nǎi pín bìng  
tiān gōng xiāng ài   xiāng ài shū  
yào xiǎo qíng xīn   shēng  
wèi shēng wèi   bǎo xíng  
yuán tiān   máo jīng shuí wèi chú  
zhēng róng suì yún wǎn   niàn dāng