慰严溪张君贡士

宋代 何梦桂
朝日景曈曈,湛露溘已晞。 日暮风凄凄,啼鸟失其雏。 时迈感物化,抚事成伤悲。 严溪子张子,有儿读父书。 年少隽且文,亲颜悦以怡。 一朝成鬼录,登台空望归。 望归不归来,泪尽双目眵。 嬴博招尔魂,忍抚游子衣。 生子期养亲,安知亲器儿。 古伤邓伯道,天道不可知。 穆伯有收子,暮年良可期。
cháo jǐng tóng tóng   zhàn  
fēng   niǎo shī chú  
shí mài gǎn huà   shì chéng shāng bēi  
yán zi zhāng zi   yǒu ér shū  
nián shào juàn qiě wén   qīn yán yuè  
zhāo chéng guǐ   dēng tái kōng wàng guī  
wàng guī guī lái   lèi jǐn shuāng chī  
yíng zhāo ěr hún   rěn yóu  
shēng yǎng qīn   ān zhī qīn ér  
shāng dèng dào   tiān dào zhī  
yǒu shōu zi   nián liáng