维扬会张曼老陈莹中分韵得柳字

宋代 李之仪
我生固有地,物物皆可口。身行半天下,荐饥无不有。 读书恨未博,每索多掣肘。一逢可意人,似对灵和柳。 老来益落寞,永日类中酒。北舟得二妙,洗尽平生垢。 参军欲陵春,记室寒挂斗。雍容送落日,百衲为抖擞。 崎岖等外惊,瞥眼自妍丑。真乐极胡越,谁可论不朽。 昔人固欣慕,仅欲操箕帚。堂皇几千仞,未易窥户牖。 逡巡即千里,转盼百年久。一笑且低回,朱颜今皓首。
shēng yǒu   jiē kǒu shēn xíng bàn tiān xià   jiàn yǒu
shū hèn wèi   měi suǒ duō chè zhǒu féng rén   shì duì líng liǔ
lǎo lái luò   yǒng lèi zhōng jiǔ běi zhōu èr miào   jǐn píng shēng gòu
cān jūn líng chūn   shì hán guà dǒu yōng róng sòng luò   bǎi wèi dǒu sǒu
děng wài jīng   piē yǎn yán chǒu zhēn yuè   shuí lùn xiǔ
rén xīn   jǐn cāo zhǒu táng huáng qiān rèn   wèi kuī yǒu
qūn xún qiān   zhuǎn pàn bǎi nián jiǔ xiào qiě huí   zhū yán jīn hào shǒu