为先父赋岳阳楼

近现代 卢青山
少年十四五,负笈来岳阳。家中遗老父,沉疴在膏肓。 欲起等拔山,试卧溃山冈。岂能送我读,饮食无羹汤。 出门倚门送,及归伫门框;欲出不忍出,恐见门边望; 欲归不忍归,恐归已死亡。巍巍岳阳楼,古立湖之旁。 飘衣有远思,豁达我眸眶。我父家中叹,不得共相将; 我亦楼头叹,不聆谈锋芒。我父向我约,清朗待秋光。 积病或稍减,共此楼头觞。我父向我约,约语未完章。 戛然声已止,猝然躯已殇。惶然驰车归,门侧何空荒。 不见倚门者,唯见丧夫忙。入门呼我父,云在医院藏。 出门才半道,单架数人扛。我父卧其上,我父目不张; 奔跪抚我父,微温在胸膛;微温何炙灼,十载手犹伤; 从此来十载,不望楼之方。嗟汝岳阳楼,千古构煌煌; 匪构湖之侧,构于予心房;匪裂木石构,裂自予肝肠。
shào nián shí   lái yuè yáng jiā zhōng lǎo chén   zài gāo huāng    
děng shān   shì kuì shān gāng néng sòng yǐn   shí gēng tāng    
chū mén mén sòng   guī zhù mén kuàng   chū rěn chū   kǒng jiàn mén biān wàng  
guī rěn guī   kǒng guī wáng wēi wēi yuè yáng lóu   zhī páng    
piāo yǒu yuǎn   huò móu kuàng jiā zhōng tàn   gòng xiāng jiāng    
lóu tóu tàn   líng tán fēng máng xiàng yuē qīng   lǎng dài qiū guāng    
bìng huò shāo jiǎn   gòng lóu tóu shāng xiàng yuē yuē   wèi wán zhāng    
jiá rán shēng zhǐ   rán shāng huáng rán chí chē guī mén   kōng huāng    
jiàn mén zhě   wéi jiàn sàng máng mén yún   zài yuàn cáng    
chū mén cái bàn dào   dān jià shù rén káng shàng   zhāng    
bēn guì   wēi wēn zài xiōng táng   wēi wēn zhì zhuó   shí zài shǒu yóu shāng  
cóng lái shí zài   wàng lóu zhī fāng jiē yuè yáng lóu qiān   gòu huáng huáng    
fěi gòu zhī   gòu xīn fáng   fěi liè shí gòu   liè gān cháng