慰吴吉甫县尉

宋代 华岳
子针如京师,一室膏鼎脔。 兄室虽被伐,一妻犹可免。 伯奢事行役,八子俱蹂践。 兄家祸虽剧,一女特婉娈。 女死固可伤,殊未敌冠冕。 妻在固全躯,丧女忧莫遣。 大厦既灰飞,丰储皆席卷。 鹡鴒起叹嗟,鸾凰徒展转。 我昔以难勤,荷兄垂劝勉。 兄今以难告,倍觉泪淟涊。 泛观天之理,祸福尝相反。 有难既不死,他时非浅浅。 去兄一牛鸣,为地良非远。 不能见兄慰,面目实有靦。 自料吾与兄,气量及者鲜。 胡为苍者天,与子独覉蹇。
zi zhēn jīng shī   shì gāo dǐng luán  
xiōng shì suī bèi   yóu miǎn  
shē shì xíng   róu jiàn  
xiōng jiā huò suī   wǎn luán  
shāng   shū wèi guān miǎn  
zài quán   sàng yōu qiǎn  
shà huī fēi   fēng chǔ jiē juǎn  
líng tàn jiē   luán huáng zhǎn zhuǎn  
nán qín   xiōng chuí quàn miǎn  
xiōng jīn nán gào   bèi jué lèi tiǎn niǎn  
fàn guān tiān zhī   huò cháng xiāng fǎn  
yǒu nán   shí fēi jiān jiān  
xiōng niú míng   wéi liáng fēi yuǎn  
néng jiàn xiōng wèi   miàn shí yǒu tiǎn  
liào xiōng   liàng zhě xiān  
wéi cāng zhě tiān   zi jiǎn