渭水

宋代 刘攽
鸟鼠流清渭,岍岐导众山。悬车循暗谷,断栈出重关。 长路去未已,连峰深更艰。秋高木落外,天夐鸟飞间。 日出看群动,烟收认百蛮。别肠逾九绝,愁泪独长潸。 立志薄轩冕,隐居宜草菅。自甘家食薄,还爱綵衣斑。 从吏负夙愿,辞亲何厚颜。简书今可畏,幕府尚馀閒。 猿叫无劳思,鸿冥不易攀。归来城阙望,但见白云还。
niǎo shǔ liú qīng wèi   qiān dǎo zhòng shān xuán chē xún àn duàn   zhàn chū zhòng guān    
cháng wèi   lián fēng shēn gēng jiān qiū gāo luò wài tiān   xiòng niǎo fēi jiān    
chū kàn qún dòng   yān shōu rèn bǎi mán bié cháng jiǔ jué chóu   lèi cháng shān    
zhì báo xuān miǎn   yǐn cǎo jiān gān jiā shí báo hái   ài cǎi bān    
cóng yuàn   qīn hòu yán jiǎn shū jīn wèi   shàng xián    
yuán jiào láo   hóng 鸿 míng pān guī lái chéng què wàng dàn   jiàn bái yún hái