渭水

宋代 劉攽
鳥鼠流清渭,岍岐導眾山。懸車循暗谷,斷棧出重關。 長路去未已,連峰深更艱。秋高木落外,天夐鳥飛間。 日出看群動,煙收認百蠻。別腸逾九絕,愁淚獨長潸。 立志薄軒冕,隱居宜草菅。自甘家食薄,還愛綵衣斑。 從吏負夙願,辭親何厚顏。簡書今可畏,幕府尚餘閒。 猿叫無勞思,鴻冥不易攀。歸來城闕望,但見白雲還。
niǎo shǔ liú qīng wèi   qiān dǎo zhòng shān xuán chē xún àn duàn   zhàn chū zhòng guān    
cháng wèi   lián fēng shēn gēng jiān qiū gāo luò wài tiān   xiòng niǎo fēi jiān    
chū kàn qún dòng   yān shōu rèn bǎi mán bié cháng jiǔ jué chóu   lèi cháng shān    
zhì báo xuān miǎn   yǐn cǎo jiān gān jiā shí báo hái   ài cǎi bān    
cóng yuàn   qīn hòu yán jiǎn shū jīn wèi   shàng xián    
yuán jiào láo   hóng míng pān guī lái chéng què wàng dàn   jiàn bái yún hái