尉氏五题 其一 蔡相庙

宋代 黄裳
范叔脱身车箦间,一言悟主才所难。死齐辱贾逐四贵,合为昭王留武安。 万里青云虽自致,燕客相寻亦天意。琅琅乘机叙消息,能使先生谨承德。 愿归相印臣不如,结绶怀金岂劳力。富贵只资唇舌能,休笑魋颜与挛膝。 人生遭遇合有时,羁旅入秦谁与知。揽权数月何为惧,非义所安人或恶。 四十三年雄俊间,归与不归函谷关。孤坟却使郑人看,只恐燕昭由此还。 千古英灵果何往,人间祸福空相访。春入祠庭燕御风,交龙旌堕香尘中。
fàn shū tuō shēn chē jiān   yán zhǔ cái suǒ nán jiǎ zhú guì   wéi zhāo wáng liú ān
wàn qīng yún suī zhì   yàn xiāng xún tiān láng láng chéng xiāo xi   néng shǐ 使 xiān sheng jǐn chéng
yuàn guī xiāng yìn chén   jié shòu huái 怀 jīn láo guì zhǐ chún shé néng   xiū xiào tuí yán luán
rén shēng zāo yǒu shí   qín shuí zhī lǎn quán shù yuè wéi   fēi suǒ ān rén huò è
shí sān nián xióng jùn jiān   guī guī hán guān fén què shǐ 使 zhèng rén kàn   zhǐ kǒng yān zhāo yóu hái
qiān yīng líng guǒ wǎng   rén jiān huò kōng xiāng fǎng 访 chūn tíng yàn fēng   jiāo lóng jīng duò xiāng chén zhōng