尉氏五题 其四 啸台

宋代 黄裳
脱身魏晋间,嗣宗南阮英。长啸写逸兴,偶为台上行。 或带竹林醉,独驾无将迎。风月乃所友,相投清与明。 微引踵中息,稍从唇齿鸣。渐渐薄林杪,飘堕令人惊。 忧愤闻而平,贪浊闻而清。苏门得孙子,答以鸾凤声。 不应乃深应,栖导良自诚。当悟啸中旨,可传言外情。 台在声不传,万籁徒汝争。
tuō shēn wèi jìn jiān   zōng nán ruǎn yīng cháng xiào xiě xìng ǒu   wèi tái shàng xíng    
huò dài zhú lín zuì   jià jiàng yíng fēng yuè nǎi suǒ yǒu xiāng   tóu qīng míng    
wēi yǐn zhǒng zhōng   shāo cóng chún chǐ 齿 míng jiàn jiàn báo lín miǎo piāo   duò lìng rén jīng    
yōu fèn wén ér píng   tān zhuó wén ér qīng mén sūn zi   luán fèng shēng    
yīng nǎi shēn yīng   dǎo liáng chéng dāng xiào zhōng zhǐ   chuán yán wài qíng    
tái zài shēng chuán   wàn lài zhēng