韦氏池亭同元美子与子相赋 其一

明代 李攀龙
贳酒新丰解佩刀,相逢意气为君豪。孤亭昼敞杉松色,乱石青含薜荔高。 自向风尘偏胜迹,岂令湖海傲吾曹。从他桂树山中发,招隐何劳更反骚。
shì jiǔ xīn fēng jiě pèi dāo   xiāng féng wèi jūn háo tíng zhòu chǎng shān sōng   luàn shí qīng hán gāo
xiàng fēng chén piān shèng   lìng hǎi ào cáo cóng guì shù shān zhōng   zhāo yǐn láo gèng fǎn sāo