渭上偶钓

唐代 白居易
渭水如镜色,中有鲤与鲂。偶持一竿竹,悬钓在其傍。 微风吹钓丝,袅袅十尺长。谁知对鱼坐,心在无何乡。 昔有白头人,亦钓此渭阳。钓人不钓鱼,七十得文王。 况我垂钓意,人鱼又兼忘。无机两不得,但弄秋水光。 兴尽钓亦罢,归来饮我觞。
wèi shuǐ jìng   zhōng yǒu fáng ǒu chí gān 竿 zhú   xuán diào zài bàng
wēi fēng chuī diào   niǎo niǎo shí chǐ zhǎng shéi zhī duì zuò   xīn zài xiāng
yǒu bái tóu rén   diào wèi yáng diào rén diào   shí wén wáng
kuàng chuí diào   rén yòu jiān wàng liǎng   dàn nòng qiū shuǐ guāng
xìng jìn diào   guī lái yǐn shāng