慰人受侮
先生无喜亦无嗔,默默熙熙满抱春。已办恕心何忤物,尽能虚已自容人。
卧凭高枕欺江雨,醉把深杯纳世尘。向晚不知花在地,开门一笑堕头巾。
xiān
先
sheng
生
wú
无
xǐ
喜
yì
亦
wú
无
chēn
嗔
,
mò
默
mò
默
xī
熙
xī
熙
mǎn
满
bào
抱
chūn
春
yǐ
。
bàn
已
shù
办
xīn
恕
hé
心
wǔ
何
wù
忤
jǐn
物
,
néng
尽
xū
能
yǐ
虚
zì
已
róng
自
rén
容
人
。
wò
卧
píng
凭
gāo
高
zhěn
枕
qī
欺
jiāng
江
yǔ
雨
,
zuì
醉
bǎ
把
shēn
深
bēi
杯
nà
纳
shì
世
chén
尘
xiàng
。
wǎn
向
bù
晚
zhī
不
huā
知
zài
花
dì
在
kāi
地
,
mén
开
yī
门
xiào
一
duò
笑
tóu
堕
jīn
头
巾
。