慰蒲衣 其二

清代 屈大均
子荆头易白,况值悼亡时。早已伤哀乐,那堪更别离。 月沉飞鹊镜,花落合欢枝。已矣谁偕隐,茫茫负戴期。
zi jīng tóu bái   kuàng zhí dào wáng shí zǎo shāng āi yuè   kān gèng bié
yuè chén fēi què jìng   huā luò huān zhī shuí xié yǐn   máng máng dài