卫南

宋代 黄庭坚
今年畚锸弃春耕,折苇枯荷绕坏城。 白鸟自多人自少,污泥终浊水终清。 沙场旗鼓千人集,渔户风烟一笛横。 惟有鸣鸱古祠柏,对人犹是向时情。
jīn nián běn chā chūn gēng   zhé wěi rào huài chéng  
bái niǎo duō rén shǎo   zhōng zhuó shuǐ zhōng qīng  
shā chǎng qiān rén   fēng yān héng  
wéi yǒu míng chī bǎi   duì rén yóu shì xiàng shí qíng