为客吟
忽忆太原为客日,经秋纵酒未成归。
远山近水都成限,高阁斜阳尽是悲。
年少不禁花到眼,情多唯只泪沾衣。
如今老向洛城里,更没这般愁到眉。
hū
忽
yì
忆
tài
太
yuán
原
wèi
为
kè
客
rì
日
,
jīng
经
qiū
秋
zòng
纵
jiǔ
酒
wèi
未
chéng
成
guī
归
。
yuǎn
远
shān
山
jìn
近
shuǐ
水
dōu
都
chéng
成
xiàn
限
,
gāo
高
gé
阁
xié
斜
yáng
阳
jìn
尽
shì
是
bēi
悲
。
nián
年
shào
少
bù
不
jīn
禁
huā
花
dào
到
yǎn
眼
,
qíng
情
duō
多
wéi
唯
zhǐ
只
lèi
泪
zhān
沾
yī
衣
。
rú
如
jīn
今
lǎo
老
xiàng
向
luò
洛
chéng
城
lǐ
里
,
gèng
更
méi
没
zhè
这
bān
般
chóu
愁
dào
到
méi
眉
。