为客

宋代 戴复古
琴剑长为客,诗书欠策勋。 老来临镜懒,愁里把杯勤。 北雁寒离塞,秋鹰健拂云。 物情能奋发,人不解超群。
qín jiàn zhǎng wèi   shī shū qiàn xūn  
lǎo lái lín jìng lǎn   chóu bēi qín  
běi yàn hán sāi   qiū yīng jiàn yún  
qíng néng fèn   rén jiě chāo qún