為客

宋代 戴復古
琴劍長為客,詩書欠策勛。 老來臨鏡懶,愁里把杯勤。 北雁寒離塞,秋鷹健拂雲。 物情能奮發,人不解超群。
qín jiàn zhǎng wèi   shī shū qiàn xūn  
lǎo lái lín jìng lǎn   chóu bēi qín  
běi yàn hán sāi   qiū yīng jiàn yún  
qíng néng fèn   rén jiě chāo qún