为黄驭远题其祖黄文简公画像次其自题元韵

清代 陈恭尹
百年天地真如寄,达士千秋名自异。与时用舍有机衡,过眼浮云等游戏。 黄公岳岳立先朝,直道不逢真宰忌。玉殿传胪简在心,词场掉鞅如丝辔。 六卿掌礼协神人,九重入告回天地。和羹鼎鼐到何难,脱屐山林归若弃。 祖道争看少傅疏,徵书屡召山人泌。退身所幸属时平,遗荣岂必须年至。 家似金张七叶貂,姓同黄绮商山四。绘工初写颊边毛,诗笔自抽囊底智。 仙姿道骨落丹青,铁画银钩传指臂。先正风流渺莫攀,后生愿睹何由觊。 文孙相遇五羊城,开函使我生遐思。章服如瞻汉代仪,纪年尚识神皇字。 满前光霁蔼可亲,纸上须眉殁犹视。别写持竿著鹿冠,想见当年好幽致。 尹生公后百馀年,不偶于时甘弃置。江海难消涕泪痕,斗牛自掩干将气。 皓首无从博酒温,终身已分餐菱芰。不敢披公第一图,愿与别图居第二。
bǎi nián tiān zhēn   shì qiān qiū míng shí yòng shè yǒu héng   guò yǎn yún děng yóu
huáng gōng yuè yuè xiān cháo   zhí dào féng zhēn zǎi diàn 殿 chuán jiǎn zài xīn   chǎng diào yāng pèi
liù qīng zhǎng xié shén rén   jiǔ zhòng gào huí tiān gēng dǐng nài dào nán   tuō shān lín guī ruò
dào zhēng kàn shǎo shū   zhēng shū zhào shān rén tuì 退 shēn suǒ xìng shǔ shí píng   róng nián zhì
jiā shì jīn zhāng diāo   xìng tóng huáng shāng shān huì gōng chū xiě jiá biān máo   shī chōu náng zhì
xiān 姿 dào luò dān qīng   tiě huà yín gōu chuán zhǐ xiān zhèng fēng liú miǎo pān   hòu shēng yuàn yóu
wén sūn xiāng yáng chéng   kāi hán shǐ 使 shēng xiá zhāng zhān hàn dài   nián shàng shí shén huáng
mǎn qián guāng ǎi qīn   zhǐ shàng méi yóu shì bié xiě chí gān 竿 zhù 鹿 guān   xiǎng jiàn dāng nián hǎo yōu zhì
yǐn shēng gōng hòu bǎi nián   ǒu shí gān zhì jiāng hǎi nàn xiāo lèi hén   dòu niú yǎn gàn jiàng
hào shǒu cóng jiǔ wēn   zhōng shēn fēn cān líng gǎn gōng   yuàn bié èr