魏夫人与众真吟诗二首 其一 兴宁四年丙寅四月二十七日夜降杨羲家作
玄感妙象外,和声自相招。灵云郁紫晨,兰风扇绿轺。
上真宴琼台,邈为地仙标。所期贵远迈,故能秀颖翘。
玩彼八素翰,道成初不辽。人事胡可豫,使尔形气销。
xuán
玄
gǎn
感
miào
妙
xiàng
象
wài
外
,
hé
和
shēng
声
zì
自
xiāng
相
zhāo
招
。
。
líng
灵
yún
云
yù
郁
zǐ
紫
chén
晨
,
lán
兰
fēng
风
shàn
扇
lǜ
绿
yáo
轺
。
。
shàng
上
zhēn
真
yàn
宴
qióng
琼
tái
台
,
miǎo
邈
wéi
为
dì
地
xiān
仙
biāo
标
。
。
suǒ
所
qī
期
guì
贵
yuǎn
远
mài
迈
,
gù
故
néng
能
xiù
秀
yǐng
颖
qiào
翘
。
。
wán
玩
bǐ
彼
bā
八
sù
素
hàn
翰
,
dào
道
chéng
成
chū
初
bù
不
liáo
辽
。
。
rén
人
shì
事
hú
胡
kě
可
yù
豫
,
shǐ
使
ěr
尔
xíng
形
qì
气
xiāo
销
。
。