为达兼善御史题墨竹

宋代 虞集
蜀道荒凉多古木,筼筜千尺相因依。小年惯见今白发,杜宇夜啼愁不归。 老可尝作陵州守,古墨蛟龙多入手。春雷每恐破壁去,神鼎空令夔魅走。 丹丘越人不到蜀,脩叶何以能纵横。内府人家烂熳写,使可见之心亦惊。 江南御史龙头客,暂别那能不相忆。知君深识篆籀文,故作寒泉溜崖石。
shǔ dào huāng liáng duō   yún dāng qiān chǐ xiāng yīn xiǎo nián guàn jiàn jīn bái   chóu guī
lǎo cháng zuò líng zhōu shǒu   jiāo lóng duō shǒu chūn léi měi kǒng   shén dǐng kōng lìng kuí mèi zǒu
dān qiū yuè rén dào shǔ   xiū néng zòng héng nèi rén jiā làn màn xiě   shǐ 使 jiàn zhī xīn jīng
jiāng nán shǐ lóng tóu   zàn bié néng xiāng zhī jūn shēn shí zhuàn zhòu wén   zuò hán quán liū shí