慰病留胡遐之先生

近现代 卢青山
我始来吊贾生踪,长衢夹路惊春风。开门纳笑有馀态,词锋步虎翁犹龙。 时不四月诧更变,天能夏壮人衰鸿。我纵绿鬓何所以,大翼垂云九千里。 天池南溟浅如盘,一杯来困长沙水。重瞳叱吒楚汉飞,姓名之外不识字; 磻溪腹煮五车书,苟非梦熊老崖涘。沉浮吉凶安足忡,身强齿实人所宗。 秋凝尘落知不远,庶见健足誇清筇。
shǐ lái diào jiǎ shēng zōng   cháng jiā jīng chūn fēng kāi mén xiào yǒu tài   fēng wēng yóu lóng
shí yuè chà gēng biàn   tiān néng xià zhuàng rén shuāi hóng 鸿 zòng 绿 bìn suǒ   chuí yún jiǔ qiān
tiān chí nán míng qiǎn pán   bēi lái kùn cháng shā shuǐ zhòng tóng chì zhà chǔ hàn fēi   xìng míng zhī wài shí  
pán zhǔ chē shū   gǒu fēi mèng xióng lǎo chén xiōng ān chōng   shēn qiáng chǐ 齿 shí rén suǒ zōng
qiū níng chén luò zhī yuǎn   shù jiàn jiàn kuā qīng qióng