蛙声 其一

明代 徐渭
绿蒲池畔浑蛮语,明月楼中搅客眠。东海剧谭当此夜,华林一问几经年。 鸟言雪后人应老,铃杵风吹话自悬。况是含灵苦饶舌,不应聋聩付茫然。
绿 chí pàn hún mán   míng yuè lóu zhōng jiǎo mián dōng hǎi tán dāng huá   lín wèn jīng nián    
niǎo yán xuě hòu rén yīng lǎo   líng chǔ fēng chuī huà xuán kuàng shì hán líng ráo shé   yīng lóng kuì máng rán