晚自拟滁亭转烟雨楼听角

宋代 楼钥
两寺疎钟夹岸闻,荒烟无数乱前村。 山衔落日云生彩,谿溜孤舟水不痕。 虫羽凄凄鸣绿暗,星晖隐隐照黄昏。 欲归重到层楼上,更为梅花一断魂。
liǎng shū zhōng jiā àn wén   huāng yān shù luàn qián cūn  
shān xián luò yún shēng cǎi   谿 liū zhōu shuǐ hén  
chóng míng 绿 àn   xīng huī yǐn yǐn zhào huáng hūn  
guī zhòng dào céng lóu shàng   gèng wéi méi huā duàn hún