晚夏驿骑再之凉陉观猎山间往来十有五日因书成诗

宋代 蔡松年
兜罗葱郁浮空青,晓日马头双眼明。名山不作世俗态,千里倾盖来相迎。 老松阅世几千尺,玉骨冷风战天碧。应笑年年空往来,尘土劳生种陈迹。 山回晚宿一川花,剪金裁碧明烟沙。寒乡绝艳自开落,欲慰寂寞无流霞。 明日行营猎山麓,古树寒泉更深绿。强临水玉照鬓毛,只恐山灵怪吾俗。 陂潮不尽水如天,清波白鸥自在眠。平时朝市手遮日,思把一竿呼钓船。 驿骑回时山更好,过雨秋容净如扫。山英知我宦游心,为出清光慰枯槁。 可怜岁月易侵寻,惭愧山川知我心。一行作吏岂得巳,归意久在西山岑。 他年俗累粗能毕,云水一区供老佚。举杯西北酹山川,为道此言吾不食。
dōu luó cōng kōng qīng   xiǎo tóu shuāng yǎn míng míng shān zuò shì tài   qiān qīng gài lái xiāng yíng
lǎo sōng yuè shì qiān chǐ   lěng fēng zhàn tiān yīng xiào nián nián kōng wǎng lái   chén láo shēng zhǒng chén
shān huí wǎn 宿 chuān huā   jiǎn jīn cái míng yān shā hán xiāng jué yàn kāi luò   wèi liú xiá
míng xíng yíng liè shān   shù hán quán gēng shēn 绿 qiáng lín shuǐ zhào bìn máo   zhǐ kǒng shān líng guài
bēi cháo jìn shuǐ tiān   qīng bái ōu zai mián píng shí cháo shì shǒu zhē   gān 竿 diào chuán
驿 huí shí shān gèng hǎo   guò qiū róng jìng sǎo shān yīng zhī huàn yóu xīn   wèi chū qīng guāng wèi gǎo
lián suì yuè qīn xún   cán kuì shān chuān zhī xīn xíng zuò de   guī jiǔ zài 西 shān cén
nián lèi néng   yún shuǐ gōng lǎo bēi 西 běi lèi shān chuān   wéi dào yán shí