晚望怀长沙故人

宋代 戴复古
却扇清风起,楼头坐晚凉。 青山连远水,绿树带斜阳。 客路伤离别,人情果在亡。 定应今夜梦,随月到潇湘。
què shàn qīng fēng   lóu tóu zuò wǎn liáng
qīng shān lián yuǎn shuǐ   绿 shù dài xié yáng
shāng bié   rén qíng guǒ zài wáng
dìng yīng jīn mèng   suí yuè dào xiāo xiāng