晚眺

宋代 周紫芝
望极应千里,人家自一村。客帆何处落,邻碓隔烟闻。 山自秋来瘦,江从雨后浑。平生幽独意,为客却销魂。
wàng yīng qiān   rén jiā cūn fān chǔ luò lín   duì yān wén    
shān qiū lái shòu   jiāng cóng hòu hún píng shēng yōu wèi   què xiāo hún