玩所植松竹有作

宋代 张嵲
往岁客闽岭,满目皆黄茅。 而今居魏塘,白水漫平皋。 举头无所见,惟离风怒号。 我身如枯卉,雨露自相辽。 又如在寒谷,终岁雪霜骄。 四顾万物春,悽然不自聊。 复思毕竟空,更使心陶陶。 酿酒尝苦薄,种花尝苦彫。 酒乃乱性具,花为眩目妖。 弃置不复近,树竹延清飚。 况有手植松,雨夜能萧萧。 瞑目存黄庭,屏居非慕高。 所愿侣松竹,迟以延松乔。
wǎng suì mǐn lǐng   mǎn jiē huáng máo  
ér jīn wèi táng   bái shuǐ màn píng gāo  
tóu suǒ jiàn   wéi fēng háo  
shēn huì   xiāng liáo  
yòu zài hán   zhōng suì xuě shuāng jiāo  
wàn chūn   rán liáo  
jìng kōng   gèng shǐ 使 xīn táo táo  
niàng jiǔ cháng báo   zhòng huā cháng diāo  
jiǔ nǎi luàn xìng   huā wèi xuàn yāo  
zhì jìn   shù zhú yán qīng biāo  
kuàng yǒu shǒu zhí sōng   néng xiāo xiāo  
míng cún huáng tíng   bǐng fēi gāo  
suǒ yuàn sōng zhú   chí yán sōng qiáo