万松亭(并叙)

宋代 苏轼
麻城县令张毅,植万松于道周以芘行者,且以名其亭。 去未十年,而松之存者十不及三四。 伤来者之不嗣其意也,故作是诗。 十年栽种百年规,好德无人助我仪。 (古语云:一年之计,树之以谷;十年之计,树之以木;百年之计,树之以德。 )县令若同仓庾氏,亭松应长子孙枝。 天公不救斧斤厄,野火解怜冰雪姿。 为问几株能合抱,殷勤记取角弓诗。
chéng xiàn lìng zhāng   zhí wàn sōng dào zhōu xíng zhě   qiě míng tíng  
wèi shí nián   ér sōng zhī cún zhě shí sān  
shāng lái zhě zhī   zuò shì shī  
shí nián zāi zhòng bǎi nián guī   hǎo rén zhù  
  yún   nián zhī   shù zhī   shí nián zhī   shù zhī   bǎi nián zhī   shù zhī  
  xiàn lìng ruò tóng cāng shì   tíng sōng yīng zhǎng sūn zhī  
tiān gōng jiù jīn è   huǒ jiě lián bīng xuě 姿  
wèi wèn zhū néng bào   yīn qín jiǎo gōng shī