万松涵月歌

清代 顾太清
青天皓月悬明珠,中涵松影千万株。森森林立无边隅,幽阴如闻天籁呼。 浓皴淡染谁所濡,粗枝密叶参天铺。其质滑腻美且都,文登大理人所谀。 贵来方与凡石殊,天开画本应难模。微云一抹如有无,远山掩映疑蓬壶。 其中应结仙人庐,世间日月自征徂。惟此松能常不枯,可谓寿矣天地俱。 儿之所好能不愚,毡包载归以献吾。自勺清泉涤泥涂,天生灵物岂容污。 斫木为架覆以幠,相对不忍离须臾。恨不将身入画图,片石珍重抵琼瑜。
qīng tiān hào yuè xuán míng zhū   zhōng hán sōng yǐng qiān wàn zhū sēn sēn lín biān   yōu yīn wén tiān lài
nóng cūn dàn rǎn shuí suǒ   zhī cān tiān zhì huá měi qiě dōu   wén dēng rén suǒ
guì lái fāng fán shí shū   tiān kāi huà běn yìng nán wēi yún yǒu   yuǎn shān yǎn yìng péng
zhōng yīng jié xiān rén   shì jiàn yuè zhēng wéi sōng néng cháng   wèi shòu 寿 tiān
ér zhī suǒ hǎo néng   zhān bāo zǎi guī xiàn sháo qīng quán   tiān shēng líng róng
zhuó wèi jià   xiāng duì rěn hèn jiāng shēn huà   piàn shí zhēn zhòng qióng