萬松涵月歌

清代 顧太清
青天皓月懸明珠,中涵松影千萬株。森森林立無邊隅,幽陰如聞天籟呼。 濃皴淡染誰所濡,粗枝密葉參天鋪。其質滑膩美且都,文登大理人所諛。 貴來方與凡石殊,天開畫本應難模。微雲一抹如有無,遠山掩映疑蓬壺。 其中應結仙人廬,世間日月自征徂。惟此松能常不枯,可謂壽矣天地俱。 兒之所好能不愚,氈包載歸以獻吾。自勺清泉滌泥塗,天生靈物豈容污。 斫木為架覆以幠,相對不忍離須臾。恨不將身入畫圖,片石珍重抵瓊瑜。
qīng tiān hào yuè xuán míng zhū   zhōng hán sōng yǐng qiān wàn zhū sēn sēn lín biān   yōu yīn wén tiān lài
nóng cūn dàn rǎn shuí suǒ   zhī cān tiān zhì huá měi qiě dōu   wén dēng rén suǒ
guì lái fāng fán shí shū   tiān kāi huà běn yìng nán wēi yún yǒu   yuǎn shān yǎn yìng péng
zhōng yīng jié xiān rén   shì jiàn yuè zhēng wéi sōng néng cháng   wèi shòu tiān
ér zhī suǒ hǎo néng   zhān bāo zǎi guī xiàn sháo qīng quán   tiān shēng líng róng
zhuó wèi jià   xiāng duì rěn hèn jiāng shēn huà   piàn shí zhēn zhòng qióng