万思节工于诗而又学射次韵答之

明代 唐顺之
衣钵寂寥吾且老,文章锻炼子能工。一源已谓出天稷,六义还须继国风。 深穷别趣元关理,力造奇言不露锋。便是诗家射雕手,何须射艺又兼通。
liáo qiě lǎo   wén zhāng duàn liàn zi néng gōng yuán wèi chū tiān liù   hái guó fēng    
shēn qióng bié yuán guān   zào yán fēng biàn shì 便 shī jiā shè diāo shǒu   shè yòu jiān tōng