萬思節工於詩而又學射次韻答之

明代 唐順之
衣缽寂寥吾且老,文章鍛煉子能工。一源已謂出天稷,六義還須繼國風。 深窮別趣元關理,力造奇言不露鋒。便是詩家射鵰手,何須射藝又兼通。
liáo qiě lǎo   wén zhāng duàn liàn zi néng gōng yuán wèi chū tiān liù   hái guó fēng    
shēn qióng bié yuán guān   zào yán fēng biàn shì 便 shī jiā shè diāo shǒu   shè yòu jiān tōng