挽阮开之

宋代 洪咨夔
穷达皆归命,亏成不挂心。 醉余便腹睡,棋罢掉头吟。 孔雀门阑旧,骊驹院落深。 可堪重剥啄,寂寂杏花阴。
qióng jiē guī mìng   kuī chéng guà xīn  
zuì biàn 便 shuì   diào tóu yín  
kǒng què mén lán jiù   yuàn luò shēn  
kān zhòng zhuó   xìng huā yīn