晚秋

唐代 元稹
竹露滴寒声,离人晓思惊。酒醒秋簟冷,风急夏衣轻。 寝倦解幽梦,虑闲添远情。谁怜独欹枕,斜月透窗明。
zhú hán shēng   rén xiǎo jīng jiǔ xǐng qiū diàn lěng   fēng xià qīng
qǐn juàn jiě yōu mèng   xián tiān yuǎn qíng shuí lián zhěn   xié yuè tòu chuāng míng