晚晴欲适西村不果

宋代 黎廷瑞
两歇无余春,草木忽而长。 东风吹旷野,千里绿莽莽。 夕阳澹微明,命策赴幽赏。 徘徊石上坐,郁郁念畴曩。 子规叫重云,意散不复往。
liǎng xiē chūn   cǎo ér zhǎng
dōng fēng chuī kuàng   qiān 绿 mǎng mǎng
yáng dàn wēi míng   mìng yōu shǎng
pái huái shí shàng zuò   niàn chóu nǎng
guī jiào zhòng yún   sàn wǎng