晚起和韵

宋代 李之仪
今日起差晚,持课几到午。饥饱虽难医,荤酒且入务。 脱粟快一饭,白眼视寰宇。固知等浮沉,要在极纤缕。 聒耳林鸠嘷,举头梁燕乳。我亦尽轮回,何必高下数。 缅怀故山中,泉石漱深坞。万壑响松风,千岩澄月露。 胡为不归去,乃与朱墨侣。只记入门时,未有还家路。 我生讵应尔,炳炳莫我顾。彼心岂易同,吾首莫易俯。
jīn chà wǎn   chí dào bǎo suī nán   hūn jiǔ qiě
tuō kuài fàn   bái yǎn shì huán zhī děng chén   yào zài xiān
guō ěr lín jiū háo   tóu liáng yàn jǐn lún huí   gāo xià shù
miǎn huái 怀 shān zhōng   quán shí shù shēn wàn xiǎng sōng fēng   qiān yán chéng yuè
wéi guī   nǎi zhū zhǐ mén shí   wèi yǒu huán jiā
shēng yīng ěr   bǐng bǐng xīn tóng   shǒu