晚起和韻

宋代 李之儀
今日起差晚,持課幾到午。饑飽雖難醫,葷酒且入務。 脫粟快一飯,白眼視寰宇。固知等浮沉,要在極纖縷。 聒耳林鳩嘷,舉頭梁燕乳。我亦盡輪迴,何必高下數。 緬懷故山中,泉石漱深塢。萬壑響松風,千岩澄月露。 胡為不歸去,乃與朱墨侶。只記入門時,未有還家路。 我生詎應爾,炳炳莫我顧。彼心豈易同,吾首莫易俯。
jīn chà wǎn   chí dào bǎo suī nán   hūn jiǔ qiě
tuō kuài fàn   bái yǎn shì huán zhī děng chén   yào zài xiān
guō ěr lín jiū háo   tóu liáng yàn jǐn lún huí   gāo xià shù
miǎn huái shān zhōng   quán shí shù shēn wàn xiǎng sōng fēng   qiān yán chéng yuè
wéi guī   nǎi zhū zhǐ mén shí   wèi yǒu huán jiā
shēng yīng ěr   bǐng bǐng xīn tóng   shǒu