晚起

宋代 陆游
新晴窗日弄春妍,幌小屏深意自便。 长恨病多妨痛饮,却缘客少得安眠。 雏莺故故啼檐角,飞絮翩翩堕枕前。 欲著衣裳还嬾起,重寻残梦一悠然。
xīn qíng chuāng nòng chūn yán   huǎng xiǎo píng shēn biàn 便
cháng hèn bìng duō fáng tòng yǐn   què yuán shǎo ān mián
chú yīng yán jiǎo   fēi piān piān duò zhěn qián
zhù shang hái lǎn   zhòng xún cán mèng yōu rán