挽金凤仪
昔为御史南京住,朝罢相过不厌频。每爱容仪誇白璧,还看文采映青春。
飞腾云汉非关早,沦落泥涂独未伸。空使时人嗟定命,铭文三复为伤神。
xī
昔
wèi
为
yù
御
shǐ
史
nán
南
jīng
京
zhù
住
,
cháo
朝
bà
罢
xiāng
相
guò
过
bù
不
yàn
厌
pín
频
。
。
měi
每
ài
爱
róng
容
yí
仪
kuā
誇
bái
白
bì
璧
,
hái
还
kàn
看
wén
文
cǎi
采
yìng
映
qīng
青
chūn
春
。
。
fēi
飞
téng
腾
yún
云
hàn
汉
fēi
非
guān
关
zǎo
早
,
lún
沦
luò
落
ní
泥
tú
涂
dú
独
wèi
未
shēn
伸
。
。
kōng
空
shǐ
使
shí
时
rén
人
jiē
嗟
dìng
定
mìng
命
,
míng
铭
wén
文
sān
三
fù
复
wèi
为
shāng
伤
shén
神
。
。